Trường Trung học cơ sở Nguyễn Thị Bé
Tên: Lê Nguyễn Ngọc Thiều
Lớp: 9A6
Bước khi câu chuyện tham gia kháng chiến của bạn lửa
Nổi danh Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Bé là huyền thoại về lòng trung thực và sự hy sinh tại vùng đất Long An.
Anh hùng Nguyễn Thị Bé sinh năm 1944 và ngã mình hy sinh vào năm 1973. Quê quán ở xã Thanh Phú Trung, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre. Cô có chức vụ là Đội trưởng Đội hành lang thuốc Ban Giao vận Trung ương Cục miền Nam, với danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1978. Cô lớn lên trong thời kì chiến tranh và tự giác tham gia chiến đấu năm 16 tuổi. Cô mới chừng ấy tuổi nhưng cô được giao những nhiệm vụ quan trọng, cũng rất nguy hiểm. Nguyễn Thị Bé phải giao liên trên đường, vận chuyển vũ khí, tài liệu trên tuyến huyết mạch nối liền căn cứ. Dù chỉ là con gái nhưng cô vẫn băng rừng, lội suối trong đêm, có đi bộ hàng chục cây số trên cánh đồng hoang vắng vùng Đồng Tháp Mười để có thể đưa cán bộ an toàn, chở dù vũ khí nặng, chân đầy bùn lầy.
Khi mảnh trời trước rừng súng của Bé chợt có vành khẽo kéo, bình tĩnh che giấu tài liệu mật, bảo vệ an toàn cho mạng lưới liên lạc. Trước sự bao vây của địch Anh hùng Bé cải trang để ẩn mình che mắt các trạm kiểm soát dày đặc của kẻ thù. Cô mặc áo bà ba, quấn khăn rằn, giả cách vô đi chợ nhưng thật ra bên trong là tài liệu mật, thuốc y tế cho các chiến sĩ. Có khi cô đóng vai người buôn chuyến làm quen với các lính gác để nắm bắt tình hình các cuộc càn quét sắp tới, từ đó chỉ đường cho đoàn giao liên. Nguyễn Thị Bé bị 3 lần kẻ thù bao vây. Lần 1 lúc cô phát hiện tên địch mới phục phía trước, thay vì sợ rút lui thì lại báo động đồng đội, còn mình lộ diện ở hướng khác nên hắn đổ lửa theo tiếng động.
Quân địch đổ lửa phía có tiếng động, cô nhờ lúc địch sơ hở ở hướng cũ nên đưa các cán bộ băng qua đường an toàn. Lần thứ 2 lúc Long An thực hiện chiến lược lí địch bay, trực thăng bao vây Nguyễn Thị Bé bị bao vây giữa cánh đồng, địch xả súng từ trên cao và chó lính lùng sục. Cô không chạy mà dùng sự thông minh của mình, lợi dụng cỏ thấp làm tín hiệu, chui sâu dưới bùn lầy trong nhiều giờ, chịu đựng chiến càn và sự lạnh lẽo. Đến tối quân địch rút về, cô vẫn vượt hiểm theo dõi sự bao vây. Cô cũng lại đối mặt với gián điệp mà kẻ thù cài vào dò xét đường hành lang của cô. Với sự nhạy bén cô thấy có người dân mới chuyển đến có hành động bất thường, cô không lập tức diệt mà thay đổi toàn bộ hệ thống “hòm thư” với các điểm dừng chân, bí mật hoá giờ ở cuộc họp. Làm địch hụt đòn chôn chặt vào chỗ trống, chuyển tài liệu đến nơi an toàn. Cuối cùng cô cũng không thoát khỏi vào năm 1973, cô bị phục kích khi trở về khu căn cứ. Sự tra tấn dã man đã làm khi dùng đến gậy gộc, dao xẻ thịt. Dù đau nhưng cô cũng không khai vị trí căn cứ. Anh hùng Nguyễn Thị Bé nhìn thẳng vào mặt chúng dõng dạc tuyên bố rằng: “Tao chỉ có một con đường là đánh Mỹ, chúng mày không bao giờ khuất phục được tao.” Khi thấy không khuất phục được người con gái ý chí sắt đá, phe địch kéo ra dùng xe bọc thép kéo cô trên đường cho đến chết.
Nguyễn Thị Bé mất khi còn quá trẻ, máu cô thấm đỏ mảnh đất Long An, tô đỏ màu cờ Tổ quốc. Sự hy sinh của cô là nỗi đau và sự bừng lên ngọn lửa tinh thần chiến đấu cho đồng đội và nhân dân miền Nam bấy giờ. Anh hùng Nguyễn Thị Bé trở thành biểu tượng thế hệ thanh niên đời sau sẵn sàng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Cô là đóa hoa đỏ rực nở giữa làn khói lửa, bom đạn, tỏa hương thơm bất ngờ về lòng trung thành, dũng cảm và sự hy sinh cao cả để bảo vệ Tổ quốc.
0 Nhận xét